(r/Nosleep) 3 Câu Chuyện Nosleep Khiến Tôi Mất Ngủ


Xin chào mọi người, chào mừng các bạn quay trở lại với kênh của mình, hôm nay mình có ba câu chuyện từ reddit mà mình sưu tầm được, khác với các chủ đề mình đang làm trên kênh, chia sẻ nhưng thứ kịnh dị, bí ẩn,


Thì ba câu chuyện ngày hôm nay, được chia sẻ bởi người thật, việc thật, có thật của các người dùng trên reddit, và nói trước, nó rất bệnh hoạn đấy.

Trước khi bắt đầu video, thì mong các bạn có thể LIKE và ĐĂNG KÝ KÊNH để ủng hộ cho mình nha, không dài dòng nữa, vào thôi.



Câu chuyện đầu tiên được chia sẻ từ người dùng Massive Place 9110, đến từ r/confession.


Thỉnh thoảng tôi tự đặt mình vào nguy hiểm, hy vọng bị tấn công.


Tôi là nữ, 19 tuổi. Khi còn nhỏ, tôi thường bị bắt nạt vì có quá nhiều lông và gầy còm. Mũi tôi cũng to nữa. Tôi nghĩ lớn lên các nét của mình đã hài hòa hơn, nhưng tôi vẫn có tự trọng thấp. Dù vậy, tôi có một cơ thể khá đẹp và tôi xem đó là điểm gỡ gạc duy nhất của mình.


Tôi chưa từng nhận được sự chú ý nào từ nam giới trong đời. Chưa từng hẹn hò với ai. Dĩ nhiên vẫn còn là trinh nữ. Tôi đoán nguyên nhân là do sự tự tin của mình, vì tôi không nghĩ mình quá xấu xí khi ăn mặc đẹp. Nhưng vì sự tự tin thấp và bệnh trầm cảm, tôi thường ăn mặc như một kẻ lang thang. Việc tôi bị hội chứng sợ xã hội từ nhỏ cũng không giúp ích được gì.


Tôi từng bị nghiện phim người lớn một chút khi còn nhỏ hơn; nó bắt đầu từ hồi lớp 3 và tôi cũng không rõ tại sao lại thế. Không phải phim người lớn thực tế, mà là hentai với các thể loại như cưỡng hiếp, tập thể,... Giờ thì tôi không còn xem những thứ như vậy nữa. Dù sao thì...


Mỗi khi đi du lịch đến một nơi mới, tôi thích trang điểm, mặc quần áo đẹp, ôm sát cơ thể và đi dạo một mình vào ban đêm. Khoảng tầm giữa đêm. Thường sẽ có những nhóm đàn ông bằng tuổi tôi ở ngoài đường, say xỉn hoặc làm gì đó. Và khi tôi đi qua, họ nhìn chằm chằm, cười đểu và thì thầm điều gì đó với nhau. Đôi khi họ đi theo tôi một đoạn. Tôi biết chắc có điều gì đó không ổn với mình, nhưng cảm giác đó thật sự rất kích thích. Một phần trong tôi sợ mình có thể bị giết, nhưng một phần khác lại muốn bị cưỡng hiếp và sờ soạng. Vì chẳng phải điều đó có nghĩa là ít nhất tôi cũng có chút quyến rũ sao?


Tôi biết những suy nghĩ này là tồi tệ và không đúng chuẩn mực đạo đức. Nhưng mỗi khi điều này xảy ra, tôi cảm thấy mình xinh đẹp. Tôi cảm thấy mình được khao khát. Giống như có lẽ mình không đến mức quá xấu xí. Tôi đoán đó là do chất adrenaline? Tôi cũng không biết nữa. Hình ảnh bản thân trong mắt tôi liên tục thay đổi. Tôi không biết có chuyện gì đang xảy ra với mình nữa.


Tôi biết mình nên tìm kiếm sự trợ giúp từ bác sĩ tâm lý. Tôi thậm chí còn không có tuổi thơ bị chấn thương tâm lý nào để biến thành ra như thế này, nhưng tôi lại bị vậy. Đôi khi tôi cảm thấy mình thật tởm lợm. Tôi biết cưỡng hiếp là một hành vi gớm ghiếc và ghê tởm; tôi biết các nạn nhân phải chịu đựng nỗi đau cả đời về cả tinh thần lẫn thể xác. Tôi không có ý làm giảm đi giá trị của sự thật đó. Nhưng tôi không thể ngăn bản thân muốn nó. Tôi chỉ muốn cảm thấy mình được khao khát.


CHỈNH SỬA :Tôi thực sự không ngờ bài viết lại nhận được nhiều sự chú ý đến vậy. Một số bình luận thực sự đã tóm tắt hoàn hảo suy nghĩ của tôi, và cảm giác đọc về nó từ góc nhìn bên ngoài có chút kỳ lạ. Bố mẹ tôi chưa bao giờ yêu nhau và họ kết hôn chỉ vì sự tiện lợi. Tôi lớn lên với vai trò là người hòa giải cho các cuộc cãi vã hàng ngày của họ, nên tôi nghĩ góc nhìn của mình về tình yêu luôn bị lệch lạc.


Bố mẹ tôi cũng kiểm soát tôi quá mức (dù tôi vẫn được truy cập internet không kiểm duyệt...), nên tôi chưa bao giờ gặp gỡ hay có bạn bè bên ngoài trường học. Tôi nghĩ điều này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến kỹ năng giao tiếp xã hội của mình. Tôi còn không biết làm sao để kết bạn, nói gì đến chuyện tán tỉnh. Tôi đang cố gắng tự hoàn thiện bản thân vì tôi thực sự muốn thay đổi. Nhưng điều đó thật khó khăn. Cảm ơn góc nhìn của mọi người.


Cùng lướt xuống một chút, để xem mọi người nói gì nhé.


Một người nói :


Đây giống như việc tự dội nước lên mặt mình cho ngạt thở chỉ vì đang khát nước vậy. Nó chẳng giải quyết được vấn đề gì cả, mà ngược lại còn kéo theo cả đống rắc rối mới.


Ví von quá chuẩn luôn.


Cô ấy đang cố lấp đầy một khoảng trống cảm xúc bằng thứ gì đó vừa nguy hiểm vừa để lại sang chấn. Và nếu chuyện đó thật sự xảy ra, gần như chắc chắn nó sẽ khiến lòng tự trọng của cô ấy tệ hơn, chứ không hề tốt lên.


Người dùng Legitmate-criminal nói tiếp :


Em không thực sự muốn bị tấn công đâu, em chỉ đang khát khao được đàn ông công nhận, và đang dùng cảm giác phiêu lưu nguy hiểm để ép bản thân đạt được điều đó thôi. Muốn được khao khát và muốn trở thành nạn nhân là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Làm ơn đừng chơi trò cò quay Nga với chính mạng sống của mình chỉ để chứng minh bản thân hấp dẫn. Ngoài kia đầy rẫy những kẻ quái vật thật sự, và chúng sẽ không dừng lại chỉ vì cảm giác "phấn khích" của em đã hết đâu.


Đúng vậy đó. Nghe có vẻ như em cần một người bạn đời đáng tin cậy. Thậm chí có thể cùng người ấy khám phá những trò chơi nhập vai an toàn trong khuôn khổ đồng thuận. Làm ơn đừng đánh cược mạng sống của mình như vậy nữa…


Thành thật thì đọc xong mình thấy khá nặng lòng.


Điều đáng chú ý nhất là bạn ấy tự nhận ra vấn đề khá rõ ràng — biết đó là suy nghĩ "sai", biết hiếp dâm là chuyện kinh khủng, nhưng vẫn không kiểm soát được hành vi. Đó thường là dấu hiệu of một tổn thương sâu hơn những gì bạn ấy nghĩ, chứ không phải "không có lý do gì" như bạn ấy tự nhận trong bài. Việc lớn lên làm người hoà giải cho bố mẹ suốt tuổi thơ, cộng với bị cô lập xã hội dù được kiểm soát chặt, rất dễ tạo ra kiểu gắn bó (attachment) lệch lạc, nơi nguy hiểm và sự chú ý bị nhầm lẫn với tình cảm hay giá trị bản thân. Đây là mô hình khá được ghi nhận trong tâm lý học, không phải chuyện hiếm.


Điều mình lo nhất là bạn ấy đang nhầm adrenaline (do sợ hãi) với sự tự tin/hấp dẫn thật sự hai thứ này kích hoạt cùng một phản ứng sinh lý nên rất dễ bị não đánh đồng. Nhưng cách "chữa" bằng nguy hiểm thực sự chỉ củng cố thêm vòng lặp đó, chứ không phá vỡ được nó.



Câu chuyện tiếp theo đến từ subreddit Trueofmychest, đăng tải bởi người dùng Every_Persimmon2039, với nội dung như sau.


Toàn bộ gia đình tôi bị một người đàn ông hủy hoại.


Cảnh báo: nội dung có đề cập đến tự tử.


Chị gái tôi làm y tá đã được 7 năm nay. Chị và vị hôn phu đã đính hôn được 2 năm, và đám cưới lẽ ra đã diễn ra khoảng 3 tháng trước. Nhưng hơn một năm trước, chị tôi phải cắt bỏ buồng trứng sau một trận chiến với ung thư. Vì vậy, chị sẽ không bao giờ có thể sinh con được nữa.


Chị và chồng sắp cưới suy sụp vì chuyện đó, nhưng rồi mọi thứ cũng dần ổn trở lại. Tôi dành nhiều thời gian hơn bên chị, giúp hai người hoàn thiện nốt việc sửa sang nhà cửa. Mọi chuyện có vẻ đang khá lên.


Rồi đến ngày cưới. Cả nhà bay sang Jamaica để dự đám cưới, dự định ở lại một tuần, còn chị tôi và chồng sắp cưới sẽ ở thêm một tuần nữa để hưởng tuần trăng mật. Nhưng chuyện đó đã không xảy ra.


Hai ngày trước hôn lễ, người chồng sắp cưới nói anh ta không thể tiến hành đám cưới được nữa. Anh ta luôn muốn có con, và vì điều đó giờ đã không thể, anh ta thấy mình không thể sống hạnh phúc được nữa, nên hủy hôn. Rồi, đúng kiểu một kẻ hèn nhát, anh ta bay về nhà mà không nói một lời nào, để mặc chị tôi phải đi báo tin cho tất cả mọi người. Chị chạy vào phòng tôi, khóc, kể lại chuyện gì đã xảy ra. Vợ tôi và tôi chỉ biết ôm chị suốt cả đêm hôm đó.


Sáng hôm sau, vợ tôi ở lại bên chị. Ngày hôm sau nữa, tôi tập hợp mọi người lại và báo tin đám cưới đã bị hủy. Cả hai bên gia đình gần như nổ tung, đòi câu trả lời, cố gọi điện cho gã chồng hụt đó. Tưởng chừng sắp xảy ra ẩu đả thì thằng khốn đó bắt máy - qua điện thoại của mẹ hắn. Hắn nói xin lỗi, và thế là hết. Vài người về phòng, vài người chạy đến an ủi chị tôi, còn phần lớn thì thu dọn đồ đạc rồi về thẳng.


Vợ tôi, chị tôi, tôi và bố mẹ ở lại thêm một tuần nữa. Cố gắng giúp chị khuây khỏa. Rồi chúng tôi về nước, gã chồng hụt kia dọn hết đồ đạc ra khỏi căn nhà của hai người. Chị tôi suy sụp hoàn toàn. Chị dọn về sống với bố mẹ.


Gã đó gọi điện, bảo rằng nên bán căn nhà rồi chia tài sản. Chị tôi đồng ý, và họ đang trong quá trình tìm người mua. Rồi chị nói sẽ ghé qua nhà lấy vài món đồ. Chị đến đó, và treo cổ tự tử trong ga-ra. Chính tôi là người tìm thấy chị.


Tôi gọi cấp cứu, cắt dây đưa chị xuống. Gọi cho vợ, gọi cho bố mẹ. Vợ tôi chỉ biết ôm chặt lấy tôi. Bố tôi như chết lặng. Còn tiếng khóc của mẹ tôi là âm thanh khủng khiếp nhất tôi từng nghe trong đời.


Tôi thậm chí không biết gã chồng hụt của chị đang ở đâu. Tôi không dám chắc mình sẽ không giết hắn nếu gặp mặt. Tôi biết bố mẹ hắn giận dữ lắm, gần như từ mặt hắn luôn, gọi hắn là kẻ giết người. Và tôi cũng đồng ý như vậy. Chị tôi từng là cô gái hạnh phúc nhất thế giới. Ngay cả sau khi trải qua ung thư và những hệ lụy của nó, chị vẫn hạnh phúc. Ngày đầu tiên ở Jamaica là ngày tôi thấy chị vui nhất từ trước đến giờ. Nụ cười ấy như không thể tắt trên môi chị.


Vậy mà giờ đây chị đã chết, sẽ không bao giờ được cười nữa. Lần cuối cùng tôi nhìn thấy chị, chị đang treo lơ lửng trên sợi dây quanh cổ. Lần cuối cùng tôi ôm chị, cơ thể chị đã lạnh ngắt, không còn sự sống. Lần cuối cùng tôi ôm chị, chị thậm chí không thể ôm lại tôi được nữa. Tất cả chỉ vì cái thằng khốn nạn đó.


Tôi không còn biết phải làm gì nữa. Tôi cứ đi làm rồi về nhà như một cái máy, chẳng còn cảm giác gì. Vợ tôi lẽ ra tháng này bắt đầu năm học cuối, nhưng cô ấy quay lại đi làm thay vì đi học. Không thể tập trung nổi. Mẹ tôi vẫn chưa ngừng khóc, còn bố tôi thì chưa nói một lời nào.


Chuyện này lẽ ra không nên xảy ra. Chị ấy mới chỉ 28 tuổi thôi mà.


Thật sự là một câu chuyện nặng nề, hãy cùng lướt xuống xem mọi người nói gì nhé?.


Người dùng geno233 chia sẻ :


"Trời ơi... tôi thật sự không biết phải nói gì nữa... nhưng mong rằng gia đình bạn rồi sẽ vượt qua được chuyện này :( Ước gì tôi có thể ôm bạn một cái."


"Chỉ một người nói một câu xin lỗi thôi, mà đã hủy hoại cuộc đời của biết bao nhiêu người ở đây."


Người dùng Tuckermfker cũng nói :


Không có lời nào có thể khiến mọi chuyện trở lại như cũ, ngay cả thời gian cũng chỉ xoa dịu được phần nào thôi. Xin gửi lời chia buồn sâu sắc đến bạn và gia đình. Hãy tránh xa gã chồng hụt đó ra, vì nếu bạn động tay vào hắn, rất có thể bạn sẽ phải vào tù, và bố mẹ bạn không cần thêm nỗi đau nào nữa đâu. Mong bạn tìm được chút bình yên, người bạn lạ trên mạng này ơi. Tôi thật lòng mong mọi chuyện sẽ tốt hơn với bạn.


Đồng ý 100% với ý kiến này. Đây là giai đoạn khó khăn với cả gia đình bạn, hãy tránh xa gã đó ra. Đừng khiến mẹ bạn phải chịu thêm khổ đau nữa.


Theo tôi thì đây rõ ràng là biểu hiện của sự hèn nhát. Nếu anh ta chưa sẵn sàng, thì tại sao không nói ra những điều này từ trước? Đâu phải là cô gái đó giấu giếm vấn đề gì - chính anh ta mới là người biết rõ chuyện này suốt cả thời gian qua mà.


Người dùng redditstopbannine6 củng chia sẻ :  


Tôi ít khi thấy buồn khi đọc mấy bài trên Reddit lắm, nhưng thành thật mà nói bài này khiến tôi buồn thật sự. Tôi không thể nói gì để khiến bạn thấy khá hơn được, chắc ai ở đây cũng vậy thôi. Nhưng điều duy nhất tôi có thể nói là tôi xin lỗi, bro. Thành thật tôi còn không dám tưởng tượng nếu là mình ở vào hoàn cảnh đó thì sẽ như thế nào. Thương mẹ bạn quá. Tôi từng nghe mẹ mình khóc vài lần, đó là âm thanh buồn nhất trên đời. Xin chia buồn cùng bác gái. Rất tiếc về mất mát này của gia đình bạn.


Đúng vậy đó 😔 cứ dành thời gian bao lâu tùy bạn cần nhé. Hay là đi du lịch cùng vợ để đổi không khí xem sao? Đây thật sự là một hoàn cảnh quá khó khăn. Mặc kệ gã chồng hụt của chị bạn đi, hắn không đáng để bạn phải vào tù đâu. Tôi chỉ mong cái chết của chị ấy sẽ ám ảnh lương tâm hắn suốt đời, để hắn dần dần phát điên vì nó.


Gửi lời chúc bình an đến bạn và cả gia đình.



Câu chuyện tiếp theo đến từ người dùng Wise-Amphibian3311, từ r/Trueofmychest.


Tôi đang mang thai và chồng tôi đang ngủ với mẹ ruột của tôi.


Xin chào mọi người. Vài người bạn và họ hàng có theo dõi tài khoản Reddit chính của tôi, nên tôi đã lập một tài khoản mới để tránh gây thêm rắc rối. Tôi (26 tuổi, nữ) vừa phát hiện chồng mình (30 tuổi) đang quan hệ với mẹ ruột của tôi (52 tuổi). Tôi thật sự không biết phải phản ứng như thế nào nữa. Tôi đang mang thai được 4 tháng, và tôi đang cố không để bản thân căng thẳng quá vì điều đó không tốt cho em bé.


Thành thật thì tôi đã từng nghi ngờ chồng mình ngoại tình. Khi tôi báo tin có bầu, anh ấy tỏ ra hạnh phúc lắm, thậm chí như trên mây. Anh ôm hôn tôi, nói rằng anh may mắn thế nào khi có tôi. Nhưng giờ mọi thứ đã khác. Khoảng hai tuần sau khi tôi báo tin bất ngờ đó, anh ngừng ôm hôn tôi như trước. Anh không còn ăn những bữa cơm tôi nấu sau giờ làm nữa, bảo là đã ăn đồ ăn nhanh gì đó rồi. Tôi cũng để ý anh đã đổi hình nền khóa máy - vốn là tấm ảnh của hai vợ chồng. Không biết điều đó có ý nghĩa gì không, nhưng tôi vẫn để ý.


Tôi phát hiện ra mọi chuyện cách đây 3 ngày. Trong lúc anh đang tắm, tôi lén xem điện thoại của anh và thấy tin nhắn, video, hình ảnh. Tôi thấy buồn nôn khi nghĩ lại những gì mình đã xem. Tôi thấy ảnh mẹ tôi mặc đồ ngủ khêu gợi, còn anh thì gửi lại ảnh bộ phận sinh dục của mình, nói rằng anh "cứng" vì bà. Tôi thậm chí còn thấy một tin nhắn thể hiện sự hối hận - anh nói có lẽ nên dừng lại vì không muốn làm tôi tổn thương, nhưng mẹ tôi bảo tôi sẽ không bị tổn thương gì cả, miễn là họ giữ kín chuyện này. Nhưng điều khiến tôi giận nhất chính là tin nhắn mẹ tôi gửi cách đây vài ngày. Tôi sẽ trích dẫn lại đây để mọi người hiểu mức độ nghiêm trọng của mối quan hệ ngoài luồng này đã diễn ra bao lâu rồi:


"Mẹ yêu con nhiều hơn con nghĩ đấy. Con đã giúp mẹ vượt qua nỗi đau mất chồng, và vì điều đó mẹ thật sự biết ơn con. Mẹ biết việc giữ một bí mật thế này rất khó với con, với mẹ cũng vậy. Mẹ yêu con gái mẹ bằng cả trái tim, nhưng rồi con sẽ phải chấp nhận rằng tình yêu là tình yêu, con tim muốn gì thì nó cứ muốn vậy thôi. Trái tim của chúng ta đều khao khát nhau. Mẹ từng nghĩ từ khi chồng mẹ mất, sẽ chẳng còn ai yêu mẹ nữa vì mẹ chỉ là một bà già thôi, nhưng con đã cho mẹ thấy cách yêu bản thân mình, khiến mẹ cảm thấy trẻ trung và quyến rũ trở lại. Hãy cứ tiếp tục tận hưởng và trân trọng nhau nhé."


Có một điều quan trọng cần biết: bố tôi mất khoảng 5 năm trước vì đột quỵ, và mẹ tôi từng nói bà từ chối yêu đương hay hẹn hò lại vì bố tôi là "tình yêu duy nhất và mãi mãi" của bà. Toàn là nói dối trắng trợn. Tôi thật sự suy sụp, và điều khiến tôi đau đớn nhất là biết rằng họ đã quan hệ ngay sau tin nhắn đó - vì đó chính là đêm chồng tôi về nhà lúc 1 giờ sáng, với lý do "làm thêm giờ tăng ca".


Tôi thật sự đã nôn ra sau khi đọc tin nhắn đó. Tôi đã chụp màn hình các đoạn tin nhắn và gửi video về máy mình để lưu lại bằng chứng, rồi xóa hết trên điện thoại của anh để trông như thể anh chưa từng gửi gì cho tôi cả. Tôi tê liệt cả người. Tôi hoang mang. Tôi đau đớn vô cùng. Tôi thậm chí không khóc nổi vì tôi cứ từ chối tin rằng đó là sự thật.


Chồng tôi hiện đang đi làm. Tôi đang ngồi ở mép giường, viết những dòng này. Có ai có lời khuyên gì không? Làm ơn. Tôi thật sự cần bất cứ điều gì lúc này. Đứa bé trong bụng là điều duy nhất ngăn tôi không đối chất ngay lập tức. Tôi sợ rằng nếu đối chất bây giờ sẽ gây quá nhiều căng thẳng và tức giận, mà tôi thì chỉ muốn những điều tốt nhất cho con mình. Lúc này tôi chỉ muốn sinh con an toàn thôi. Giáng sinh cũng sắp đến rồi, tôi không muốn phá hỏng không khí lễ hội của cả gia đình. Tôi cũng đã dự định sẽ công bố tin mang thai vào đúng ngày đó. Làm ơn giúp tôi với.


(Cập nhật 1) Xin chào mọi người. Cảm ơn tất cả vì đã ủng hộ tôi rất nhiều. Thật sự, các bạn không biết điều đó có ý nghĩa với tôi như thế nào đâu, khi thấy bao nhiêu người lạ trên mạng gửi lời chúc tốt đẹp đến mình. Tôi không ngờ bài viết lại được chú ý nhiều đến vậy.


Khoảng 2 tiếng trước, tôi đã đối chất với chồng khi anh đi làm về. Tôi nói rằng tôi đã biết hết mọi chuyện. Tôi đưa anh xem hình ảnh, tin nhắn. Lúc đầu anh chối, nhưng khi tôi đưa bằng chứng ra thì anh bắt đầu khóc. Khóc thật sự. Anh còn dám quỳ xuống, tay vuốt ve bụng tôi, nói rằng nếu tôi bỏ anh, nuôi con một mình thì tôi sẽ là một người mẹ tồi, vì một đứa trẻ cần có cha trong đời để phát triển đầy đủ về cả tinh thần lẫn thể chất. Tôi thật sự không biết nói gì ngoài việc đó là những lời nói dối trắng trợn.


Tôi nói với anh rằng tôi sẽ liên hệ luật sư để làm thủ tục ly hôn. Tôi đã thu dọn đồ đạc từ trước khi anh về nhà. Hiện tại tôi đang ở một nhà nghỉ cách nhà khoảng 30 phút lái xe. Tôi đã nhờ em họ cho ở nhờ vài ngày và cô ấy đã đồng ý. Tôi đang từng bước sắp xếp lại mọi thứ.


Chồng tôi liên tục nhắn tin, gọi điện xin lỗi tới tấp. Anh nói nếu tôi tha thứ và quay lại với anh, anh sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi nữa và sẽ cắt đứt hoàn toàn với mẹ tôi. Còn về phần mẹ tôi, tôi cũng đã đối chất với bà. Tôi nhắn tin cho bà ngay khi đến nhà nghỉ, nói rằng tôi đang mang thai và bà sẽ không bao giờ được gặp cháu ngoại của mình. Bà vẫn chưa trả lời.


Tôi cũng đã chuyển toàn bộ tiền trong tài khoản chung của hai vợ chồng sang tài khoản tiết kiệm cá nhân của mình. Các bạn không biết tôi biết ơn và trân trọng sự ủng hộ này đến mức nào đâu. Tôi xin lỗi vì không thể trả lời hết tất cả tin nhắn riêng mà mọi người đã gửi. Thời gian qua thật sự như địa ngục. Tôi sẽ cố gắng cập nhật thêm nếu mẹ tôi cuối cùng có phản hồi. Một lần nữa, cảm ơn tất cả mọi người rất nhiều.


(Cập nhật 2) Tôi vẫn ổn. Tôi nhận được rất nhiều tin nhắn hỏi thăm sức khỏe và tinh thần của tôi. Tôi vẫn an toàn, và giờ đã đến ở nhà em họ. Cảm ơn tất cả mọi người một lần nữa vì những lời động viên và phản hồi đầy ủng hộ. Tôi cũng muốn cảm ơn vì những giải thưởng (award) mà mọi người đã trao cho bài viết. Chúng có ý nghĩa rất lớn với tôi. Sức khỏe tinh thần của tôi đang tốt lên từng ngày, tất cả nhờ vào những lời khuyên và sự tử tế của mọi người.


Tôi đã quyết định cắt đứt hoàn toàn liên lạc với mẹ. Bà nhắn tin cho tôi vài tiếng trước, nhưng tôi thật sự không đủ can đảm để trả lời. Điều đó cũng khiến tôi phải suy nghĩ lại về hoàn cảnh của mình.


"Mẹ xin lỗi vì nỗi đau và tổn thương mẹ đã gây ra cho con. Chuyện chưa bao giờ định đi xa đến mức này. Mẹ yêu con rất nhiều, bằng cả trái tim, nhưng con không phải là nạn nhân duy nhất đâu. Sao con có thể lấy điều này ra để tước đi quyền được gặp đứa cháu duy nhất của mẹ chứ? Con thật tàn nhẫn. Nếu con làm vậy, con sẽ phải hối hận suốt đời. Xin đừng làm thế với mẹ. Mẹ là mẹ của con, mẹ yêu con. Mẹ đã chấm dứt quan hệ với (tên chồng tôi). Chúng tôi không còn nói chuyện với nhau nữa. Xin hãy vượt qua chuyện này. Một đứa trẻ không thể lớn lên thiếu cha và thiếu bà ngoại được. Mẹ yêu con, (tên tôi sẽ không tiết lộ). Gọi cho mẹ nhé."


Tôi đã lược bớt một số đoạn riêng tư khác trong tin nhắn. Tôi đã có luật sư và đang trong quá trình tìm căn hộ mới. Tôi không có ý định để chồng cũ hay mẹ mình bước vào cuộc đời con tôi, nhưng tôi cũng lo rằng con mình sẽ lớn lên mà thiếu đi nhiều trải nghiệm gắn bó cha con.


Đây có lẽ sẽ là cập nhật cuối cùng của tôi, vì tôi muốn bước tiếp và rời xa tất cả chuyện này. Còn về phần chồng cũ, tin nhắn của anh cũng đã im bặt, và tôi thật sự thấy nhẹ nhõm vì điều đó. Em họ tôi đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong suốt thời gian qua, và hiện tại cô ấy là người thân duy nhất - ngoài mẹ và chồng tôi - biết về chuyện ngoại tình này. Tôi vô cùng biết ơn tất cả sự ủng hộ của mọi người. Chúc mọi người có một kỳ nghỉ lễ thật tuyệt vời.


Thử lướt xuống xem phần bình luận của mọi người thế nào nhé.


Người dùng Majestic-Post-1684 nói :


"Cả hai người đó đều ghê tởm, và họ không hề yêu cô như họ vẫn rêu rao đâu. Hãy vạch trần cả hai ra, xem tình yêu của họ dành cho nhau mạnh mẽ đến đâu. Đừng giữ bí mật giúp họ làm gì. Nhưng trước khi đối chất, hãy gặp luật sư trước đã."


"Đây là một sự phản bội quá lớn, tôi thật sự rất tiếc vì cô phải trải qua chuyện này."


Người dùng No-Bus-5200 chia sẻ :


"Hãy liên hệ luật sư. Sắp xếp lại tài chính của mình. Vạch ra một kế hoạch cụ thể.


Nếu có ai đó cô có thể tin tưởng, hãy cân nhắc chuyển đến ở cùng họ.


Đừng giữ chuyện này trong lòng một mình. Khi đã quyết định được hướng đi của mình rồi - dọn ra ở riêng, đuổi anh ta ra khỏi nhà, hay bất cứ điều gì - hãy cho mọi người biết chuyện gì đã xảy ra. Đừng để họ thoát tội dễ dàng như vậy."


"Hãy tìm luật sư và giành quyền nuôi con toàn phần, hoặc ít nhất là quyền nuôi con chính. Mẹ cô và bố đứa bé chắc chắn sẽ nhồi nhét đủ thứ chuyện tầm bậy vào đầu đứa trẻ đó. Hãy tự bảo vệ mình. Luật sư nào cũng sẽ vui vẻ nhận vụ này ngay, vì cô còn có cả bằng chứng trong tay nữa."


"Nếu cô ấy chuyển đi trước khi công bố chuyện có bầu, tức là ly hôn xong rồi biến mất luôn, thì liệu cô ấy có thể sinh con và không bao giờ nói gì nữa không, để tòa án không can thiệp vào việc nuôi con dù chỉ 30% thời gian? Nhất là khi anh ta đang dính líu với chính MẸ RUỘT của cô ấy. Vậy là mẹ cô ấy có thể trở thành... mẹ kế sao? Liệu có thể không???? Các bạn có tưởng tượng nổi cái địa ngục điên rồ đó không? Không đời nào!!!!


Tôi mà là cô ấy, tôi sẽ rời đi ngay. Nói với anh ta ngay bây giờ - đại loại như ngày mai - rằng cô ấy đã mất đứa bé rồi. Sau đó gom hết giấy tờ, mở tài khoản ngân hàng mới, tìm một nơi thật xa để chuyển đến. Một nơi mà không ai ngờ tới. Kiếm việc làm mới ở đó. Đơn giản vậy thôi. Cứ nói là có việc làm mới và phải đi ngay. Khi anh ta hỏi 'Cái quái gì vậy?', thì bảo sẽ gửi đồ đạc sau. Nộp đơn ly hôn, hoàn tất thủ tục rồi rời đi. Rồi phơi bày hết mọi chuyện của cả anh ta lẫn mẹ mình lên khắp mạng xã hội. Họ sẽ bận rộn dọn dẹp hậu quả đến mức không còn hơi sức đâu mà để ý đến cô nữa. Chắc chắn họ sẽ điên tiết lắm.


Chuyển đến nơi mới, sinh con ở đó. Đừng bao giờ đăng bất cứ điều gì về đứa trẻ lên mạng xã hội, cứ thế mà bắt đầu lại từ đầu. Chỉ cần nói với anh ta rằng những gì anh ta làm thật ghê tởm, và cô không muốn dính líu gì đến anh ta nữa. Đừng bao giờ để họ biết về đứa bé này. Hoàn toàn có thể làm được, miễn là cô ấy cắt đứt hoàn toàn với tất cả bọn họ. Tôi sẽ không để mẹ mình hay một người đàn ông như vậy có bất kỳ quyền hạn hay liên hệ nào với con tôi - về cơ bản đó chính là tình huống của tác giả bài viết. Tôi sẽ không phối hợp nuôi con chung, không tranh cãi ở tòa để bảo vệ con khỏi bất cứ trò điên rồ mới nào họ bày ra. Nên vâng, tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh lên kế hoạch rồi biến mất luôn!!!!!!!


Tôi từng chứng kiến nhiều phụ nữ bị hành hạ bởi những người đàn ông như vậy, hoặc bị chính người tình ngoại tình cùng nhau dạy dỗ con cái, nói những điều độc hại hay tẩy não bọn trẻ từ khi còn nhỏ cho đến khi lớn lên. Không. Tôi sẽ làm theo cách cũ - rời đi và cắt đứt hoàn toàn với tất cả bọn họ. Đứa trẻ không cần bất kỳ điều gì như vậy trong cuộc đời nó cả!"

Đăng nhận xét

Post a Comment (0)

Mới hơn Cũ hơn