Góc Tối Wikipedia: Những Bài Viết Kinh Hoàng Và Ám Ảnh Nhất Lịch Sử

Từ lâu, xã hội luôn tồn tại một định kiến thâm căn cố đế rằng: Wikipedia là một nguồn thông tin siêu toán độc hại và hoàn toàn không đáng tin cậy, bởi vì bất kỳ ai có kết nối Internet cũng có thể tự do chỉnh sửa nó. Nhưng sự thật có hoàn toàn như vậy? Nhìn nhận một cách khách quan, đây vừa là một nhận định đúng, nhưng cũng vừa là một sai lầm tai hại. Một mặt, nền tảng này hoạt động như một bách khoa toàn thư mở, nơi thông tin được gạn lọc để không bị thao túng bởi các chiến dịch tuyên truyền, giữ được sự trung lập tối đa và luôn đi kèm một danh sách nguồn tham khảo cực kỳ minh bạch ở cuối mỗi bài viết.

But ở mặt tối ngược lại, lịch sử Internet đã chứng kiến không ít nỗ lực đen tối nhằm biến Wikipedia thành công cụ lan truyền thông tin sai lệch, các cáo buộc vô căn cứ hoặc các dữ liệu lỗi thời nhằm mục đích bôi nhọ. Tuy nhiên, nếu biết sử dụng đúng cách, Wikipedia sẽ là bệ phóng hoàn hảo để bạn có một cái nhìn tổng quan về bất kỳ sự kiện nào, trước khi đào sâu vào các nguồn trích dẫn gốc nhằm tìm kiếm sự thật. Và trong bài viết ngày hôm nay, chúng ta sẽ dùng chính công cụ này để lật mở những bài viết kinh hoàng nhất từng được lưu trữ trên hệ thống của họ.


LỜI THÚ TỘI CỦA JACK THE RIPPER

Hãy quay ngược thời gian trở về đêm ngày 16 tháng 10 năm 1888. George Lusk, chủ tịch Ủy ban Cảnh giác Whitechapel – một nhóm tình nguyện viên dân sự chuyên tuần tra đêm để bảo vệ khu phố khỏi tên sát nhân hàng loạt khét tiếng Jack the Ripper – mở hộp thư của mình ra và lập tức đông cứng vì kinh hoàng. Tên đao phủ giấu mặt vốn nổi tiếng với việc gửi những bức thư khiêu khích cơ quan điều tra, nhưng thứ nằm trong gói bưu kiện gửi tới Lusk lần này vượt xa mọi giới hạn của sự bệnh hoạn. Bên trong là một bức thư nặc danh đầy hăm dọa, đi kèm với một nửa quả thận của con người.

Nội dung bức thư được viết bằng thứ tiếng Anh sai chính tả một cách cực đoan: "Từ Địa Ngục (From Hell), gửi ông Lusk. Thưa ông, tôi gửi cho ông một nửa quả thận tôi đã lấy từ một người đàn bà, bảo quản nó cho ông. Nửa còn lại tôi đã đem rán và ăn nó. Hương vị rất ngon. Tôi có thể sẽ gửi cho ông chiếc dao dính máu đã lấy nó ra nếu ông chịu khó đợi thêm một thời gian nữa. Ký tên: Hãy bắt tôi nếu có thể, ông Lusk." Khác với hàng trăm bức thư sensational mạo danh gửi tới cảnh sát thời bấy giờ (như các bức thư ký tên "Saucy Jacky" hay "Leather Apron"), bức thư "From Hell" này không hề sử dụng bất kỳ biệt danh cụ thể nào để phô trương danh tiếng, ngoại trừ dòng tiêu đề đầy ám ảnh "From Hell". Và chính điều này, kết hợp với vật chứng đi kèm, đã khiến các nhà nghiên cứu lịch sử lẫn Wikipedia đánh giá đây là bức thư có khả năng xác thực cao nhất từng được gửi bởi chính Jack the Ripper đời thực.

Vậy độ xác thực của nó được chứng minh như thế nào?

Thời điểm đó, quả thận đã được chuyển ngay tới Tiến sĩ y khoa Thomas Openshaw để xét nghiệm sinh học. Kết quả kiểm tra y tế khẳng định đây hoàn toàn là thận người thật, có niên đại phân hủy dưới 3 tuần, được bảo quản kỹ lưỡng trong cồn và thuộc về một người phụ nữ có tiền sử nghiện rượu nặng. Dữ liệu này trùng khớp một cách tàn nhẫn và chính xác 100% với nạn nhân Catherine Eddoes của Jack the Ripper – người đã bị sát hại trước đó và bị kẻ thủ ác cắt bỏ hoàn toàn một bên thận. Dù có giả thuyết cho rằng quả thận có thể bị đánh cắp từ một trường y hoặc bị đào trộm từ một ngôi mộ nhằm mục đích trêu đùa, nhưng sự trùng khớp về mặt thời gian và bệnh lý đã khiến các điều tra viên phải đặt mức độ cảnh giác cao nhất.

Suốt nhiều thế kỷ, đã có vô số kẻ bị tình nghi là chủ nhân của bức thư này. Nổi bật nhất là James Maybrick, một người đàn ông bị phát hiện sở hữu cuốn nhật ký tự thú nhận mình là Jack the Ripper và xác nhận cả hành vi ăn thịt người trong thư "From Hell". Tuy nhiên, qua giám định pháp y hiện đại, nét chữ của Maybrick hoàn toàn không trùng khớp và cuốn nhật ký đó bị lật tẩy là một trò lừa đảo, làm giả trắng trợn. Cho đến nay, danh tính được Wikipedia cập nhật dựa trên các bằng chứng DNA gần đây nhất đã chỉ ra Aaron Kosminski là nghi phạm số một. Điều kỳ lạ duy nhất vẫn chưa thể giải thích là: Tại sao tên sát nhân lại chọn gửi vật chứng kinh hoàng này cho một người đứng đầu đội tuần tra tự phát của khu phố, thay vì gửi thẳng cho các cơ quan cảnh sát cấp cao hay giới truyền thông đại chúng để tìm kiếm sự nổi tiếng? Câu trả lời đó, có lẽ đã mãi mãi bị chôn giấu cùng kẻ thủ ác dưới nấm mồ lịch sử.


NHỮNG MẢNH GIẤY SCHUYLKILL

Hãy tạm gác lại câu chuyện về những bức thư đẫm máu trong lịch sử để đến với một hiện tượng kỳ quái, một câu đố hắc ám đang thách thức giới chức trách và cộng đồng mạng trong suốt gần 7 năm qua tại quận Schuylkill, bang Pennsylvania, Mỹ. Nó được gọi tên trên Wikipedia là: Những mảnh giấy Schuylkill.

Hãy tưởng tượng bạn vừa trở về nhà sau một buổi mua sắm thực phẩm cho gia đình. Tất cả các hộp bánh, lọ gia vị đều được niêm phong chuyên nghiệp và nguyên vẹn. Nhưng khi bạn bóc hộp mì ống ra để chuẩn bị bữa trưa, bên trong bất ngờ rơi ra một mảnh giấy nhỏ. Thực phẩm không hề có độc, nhưng thông điệp nằm trên đó thì lại chứa đựng sự bất thường.

Những mảnh giấy này thường có kích thước rất nhỏ, khoảng 2x3 inch, được gấp lại vô cùng gọn gàng và tinh vi. Theo thông tin lưu trữ trên Wikipedia, chúng không chỉ xuất hiện trong bao bì thực phẩm mà còn được giấu kín trong túi của những bộ quần áo mới mua ở cửa hàng, hoặc được bọc cẩn thận trong túi nilon, buộc dây treo lơ lửng trên các nhánh cây dọc theo các con đường mòn. Nội dung của mỗi mảnh giấy thường bao gồm đúng 19 dòng chữ dày đặc, chắp vá hàng loạt các giả thuyết điên rồ về các cơ quan tình báo chính phủ, các nhà lãnh đạo chính trị, các tài phiệt thế giới như Donald Trump, Elon Musk, gia tộc Bush hay Oprah Winfrey. Chúng liên kết họ với các hệ thống kiểm soát thế giới, các tập đoàn lớn có bê bối vi phạm nhân quyền và các tư tưởng chính trị phát-xít.

Giới chuyên gia truyền thông chính thống nhanh chóng gạt đi và gọi đây là "sự nhảm nhí của những kẻ tâm thần phân liệt". Tuy nhiên, đối với những người đam mê giải mã, đây thực chất là một thứ mật mã hoặc một dạng "còi chó” cực kỳ phức tạp. Mối nguy hiểm được ám chỉ rõ ràng khi các thương hiệu bị nhét giấy như Lucky Charms, Belvita hay Tylenol đều thuộc sở hữu của những tập đoàn khổng lồ từng dính líu đến các vụ bê bối che giấu bạo lực hoặc mở rộng mạng lưới giám sát toàn cầu. Phải chăng đây là cách thức liên lạc bí mật của một tổ chức ngầm nhằm chiêu mộ thành viên mới liên tục từ năm 2019 đến nay?

Câu hỏi nhức nhối nhất mà không ai có thể đưa ra đáp án chính xác là: Làm thế nào những mảnh giấy này có thể lọt vào bên trong các hộp thực phẩm đã được niêm phong hoàn toàn nguyên vẹn từ nhà máy? Giả thuyết ban đầu cho rằng thủ phạm phải là một công nhân làm việc ngay trong dây chuyền lắp ráp của các tập đoàn sản xuất. Nhưng sau đó, cộng đồng Reddit đã lật ngược vấn đề và đưa ra một giả thuyết thực tế hơn: Việc này diễn ra ngay tại cấp độ cửa hàng tạp hóa, nơi kẻ thủ ác có thể dễ dàng mở, nhét giấy và dùng kỹ thuật khéo léo để đóng gói lại bao bì mà không bị camera an ninh hay bất kỳ nhân chứng nào phát hiện.

Bí ẩn này càng đẩy lên cao trào khi vào cuối tháng 4, một người dùng Reddit có tên Odd Witted đã phát hiện ra tài khoản TikTok của một người phụ nữ sống tại Pennsylvania. Dù tài khoản này sau đó đã biến mất một cách bí ẩn, nhưng các ảnh chụp màn hình cho thấy phong cách viết chữ của cô ta giống một cách kỳ lạ với các mảnh giấy Schuylkill. Người phụ nữ này liên tục lan truyền các thuyết âm mưu về vụ mất tích của Nancy Guthrie và yêu cầu khoản tiền chuộc trị giá 6 triệu Bitcoin. Hiện tại, một subreddit chuyên dụng vẫn đang liên tục cập nhật khi các mảnh giấy này không còn bó hẹp ở Pennsylvania mà đã lan rộng ra nhiều tiểu bang và quốc gia khác nhau với số lượng lên tới hàng ngàn bản, biến Schuylkill Notes trở thành một trong những câu đố kỹ thuật số đáng sợ và khó lường nhất thời đại.


NHỮNG THỬ NGHIỆM PHI ĐẠO ĐỨC TẠI MỸ

Hãy tạm rời xa thế giới của những bức thư bí ẩn để đối diện với một trang lịch sử đen tối và tàn bạo hơn gấp nhiều lần, một bài viết trên Wikipedia có thể khiến bất kỳ ai cũng phải rùng mình ghê sợ. Đó chính là danh mục tổng hợp về: Unethical human experimentation in the United States (Thử nghiệm phi đạo đức trên cơ thể người tại Hoa Kỳ). Wikipedia hoạt động như một cuốn biên niên sử, tóm tắt toàn bộ các trường hợp rúng động mà ở đó, các cuộc phẫu thuật, tiêm nhiễm mầm bệnh được tiến hành trên cơ thể công dân mà không hề có bất kỳ biện pháp bảo vệ nào, không có sự chấp thuận, hay thậm chí là sự hay biết của nạn nhân.

Đáng phẫn nộ hơn, phần lớn những tội ác này diễn ra vào thời kỳ trước kỷ nguyên hiện đại – khi luật pháp bảo vệ quyền con người còn lỏng lẽo và sự phân biệt chủng tộc nặng nề biến những nhóm người yếu thế, đặc biệt là người da màu và những mảnh đời ở rìa xã hội, thành "chuột bạch". Đứng sau các dự án vô nhân đạo này không ai khác lại chính như chính phủ và các cơ quan quyền lực có tên viết tắt bằng ba chữ cái mà chúng ta hằng tin tưởng, tiêu biểu là CDC (Trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh) và CIA (Cục Tình báo Trung ương).

Lật lại các ca thử nghiệm rùng rợn nhất trong lịch sử, bóng tối bao trùm ngay từ những năm 1800. Người ta đã tiến hành những cuộc thử nghiệm sản phụ khoa tàn khốc trên cơ thể của những người nô lệ, bao gồm cả những đứa trẻ sơ sinh. Những cuộc phẫu thuật thô bạo ở vùng nhạy cảm mà không có thuốc mê đã dẫn đến những ca nhiễm trùng khủng khiếp và hầu hết đều kết thúc bằng những cái chết đau đớn, tức tưởi.

Điên rồ không kém là câu chuyện của bác sĩ Roberts Bartholow tại Bệnh viện Good Samaritan ở Cincinnati. Khi tiếp nhận bệnh nhân Mary Rafferty – người đang cận kề cái chết vì một khối u ác tính tạo ra một lỗ hổng lớn ngay trên đầu, vị bác sĩ này đã hoàn toàn ngó lơ việc điều trị giảm đau cho cô. Thay vào đó, ông ta biến lỗ hổng trên hộp sọ của Mary thành một sân khấu thí nghiệm. Bartholow đã đâm thẳng những cây kim điện cực sâu vào trong não bộ của Mary để kiểm tra xem dòng điện có thể kích thích não người dễ dàng đến mức nào.

Nạn nhân hoàn toàn không được biết và không hề chấp thuận cho hành vi điên rồ này. Mary phản ứng dữ dội bằng các cử động co giật cơ thể ngay khi dòng điện được bơm vào đầu. Cô rơi vào trạng thái hôn mê sâu, tỉnh lại sau đó 3 ngày và trút hơi thở cuối cùng vào ngày tiếp theo sau một cơn co giật nặng. Rợn người hơn, trong bản báo cáo khám nghiệm tử thi sau đó, Bartholow đã trơ trẽn kết luận Mary chết do ung thư chứ không phải do tổn thương não nghiêm trọng mà chính ông ta thừa nhận đã gây ra.

Sự tàn nhẫn của chính phủ còn bành trướng ra quy mô toàn thành phố. Vào năm 1950, Hải quân Hoa Kỳ đã thực hiện một quyết định điên rồ: Phun một lượng lớn vi khuẩn có tên Serratia marcescens lên bầu trời thành phố San Francisco để thử nghiệm vũ khí sinh học. Hậu quả là Bệnh viện Stanford lập tức ghi nhận 11 ca nhiễm trùng phổi và đường tiết niệu nghiêm trọng. Trong đó, Edward Nevin, một cụ già đang trong quá trình hồi phục sau phẫu thuật, đã tử vong do vi khuẩn tấn công thẳng vào van tim. Gia đình ông đã đệ đơn kiện, nhưng vị thẩm phán thời đó đã lạnh lùng tuyên án có lợi cho Hải quân. Chính phủ đã thực hiện nó, tước đoạt mạng sống của công dân và nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Nhắc đến đây, chúng ta không thể bỏ qua dự án MK Ultra kinh hoàng của CIA. Tổ chức này đã bí mật cho những người dân vô tội sử dụng chất thức thần LSD mạnh mà họ không hề hay biết, biến họ thành công cụ thử nghiệm cho các dự án kiểm soát tâm trí và huyết thanh thẩm vấn. Họ nhắm vào những người dễ bị tổn thương nhất ở rìa xã hội. Một trong những nạn nhân nghi vấn bị hủy hoại tâm lý nặng nề bởi các thử nghiệm tàn bạo của các giáo sư đại học chính là Ted Kaczynski – người mà sau này được cho là vì bộ não bị tàn phá nặng nề nên đã sa chân vào con đường tội ác.

Nhưng đỉnh điểm của sự phẫn nộ nằm ở phần thử nghiệm phóng xạ trên tù nhân. Vào năm 1963, một nhóm nghiên cứu do nhà nội tiết học Carl Heller đứng đầu đã cấu kết với nhà tù Washington Penitentiary. Họ chỉ trả cho các tù nhân số tiền rẻ mạt là 5 USD mỗi tháng để đổi lấy quyền được chiếu phóng xạ trực tiếp vào vùng nhạy cảm của họ, cụ thể là tinh hoàn. Kinh tởm hơn, sau khi quá trình chiếu xạ kết thúc, nhóm nghiên cứu đã lập tức tiến hành triệt sản các tù nhân này. Lý do họ đưa ra trong tài liệu khiến người ta phải phẫn nộ: "Để ngăn chặn họ làm ô nhiễm cộng đồng bằng những đứa trẻ đột biến do nhiễm phóng xạ".

Các nhà nghiên cứu tại Đại học Washington đã thực hiện cuộc thử nghiệm vô nhân đạo này trên tổng cộng 232 con người. Một vài người trong số họ chưa kịp triệt sản đã vô tình sinh con. Hậu quả tàn khốc là ít nhất 4 đứa trẻ sinh ra đã phải mang trên mình những dị tật bẩm sinh quái ác do ảnh hưởng của phóng xạ từ người cha, và có thể còn nhiều nạn nhân khác mà lịch sử chưa kịp ghi nhận.

Điểm chung của tất cả những tội ác này là những kẻ nhân danh khoa học và nắm giữ quyền lực đã nhẫn tâm chà đạp lên những con người yếu thế, tuyệt vọng để phục vụ cho những thí nghiệm bệnh hoạn. Hầu hết các kết luận y học đó đều là những điều có thể suy ra bằng logic cơ bản: Bơm điện vào não thì người ta phải giật, chiếu phóng xạ vào người thì sinh ra dị tật. Wikipedia đã lưu trữ tất cả, đầy đủ và trần trụi, như một bằng chứng đanh thép về những vết nhơ không thể gột rửa trong lịch sử y học.

Đăng nhận xét

Post a Comment (0)

Mới hơn Cũ hơn