Thảm kịch từ show Wife Swap (2008)
Wife Swap (Đổi vợ) là một chương trình truyền hình thực
tế được xây dựng dựa trên sự tương phản tuyệt đối. Ý tưởng vô cùng đơn giản:
hai gia đình có lối sống, giá trị sống hoàn toàn trái ngược sẽ hoán đổi người mẹ
cho nhau trong vòng hai tuần. Khán giả sẽ được chứng kiến những cuộc va chạm nảy
lửa giữa các hệ tư tưởng, để rồi khi tập phim kết thúc, mọi người kỳ vọng các
thành viên sẽ thấu hiểu nhau hơn và rút ra những bài học ý nghĩa.
Thế nhưng, có một tập phát sóng không chỉ để lại những ký ức
tồi tệ theo thời gian, mà giờ đây, bất cứ ai xem lại cũng phải rùng mình kinh
hãi vì thảm kịch đẫm máu xảy ra nhiều năm sau đó. Đó là câu chuyện của gia đình
Stockdale.
Năm 2008, gia đình Stockdale xuất hiện trên sóng truyền
hình. Họ sinh sống tại một trang trại yên bình ở Beach City, bang Ohio. Nhưng đằng
sau vẻ bình lặng ấy là một chế độ kỷ luật và phục tùng vô cùng nghiêm ngặt. Dựa
trên những niềm tin tôn giáo cực đoan, người cha Tim và người mẹ Catherine duy
trì quyền kiểm soát tuyệt đối lên cuộc sống hàng ngày của các con. Những đứa trẻ
không được đến trường mà phải tự học tại nhà. Hẹn hò là điều cấm kỵ. Các phương
tiện giải trí phổ biến như tivi, trò chơi điện tử, hay âm nhạc thị trường đều bị
cấm triệt để. Ngay cả những hoạt động giải trí thông thường nhất cũng bị giám
sát chặt chẽ. Mẹ của gia đình, bà Catherine, đã thẳng thắn tuyên bố trước ống
kính rằng họ cần phải kiểm soát hoàn toàn tính cách và sự giáo dục của các con.
Cuộc sống của họ chỉ xoay quanh đức tin, lao động và âm nhạc — với điều kiện thứ
âm nhạc đó phải phù hợp với tôn giáo của họ. Cả gia đình lập thành một ban nhạc
Bluegrass có tên The Stockdale Family Band để đi biểu diễn cùng nhau.
Trên truyền hình, nhà Stockdale hiện lên như một gia đình sống
khép kín nhưng hòa thuận. Trong số những người con, cậu con trai Jacob
Stockdale tỏ ra vô cùng mờ nhạt. Cậu xuất hiện với vẻ ngoài ít nói, dè dặt và hết
mực nghe lời. Jacob từng ngây ngô chia sẻ trước ống kính rằng hẹn hò có thể
mang lại những nguy hiểm về thể xác như mang thai ngoài ý muốn, nên điều đó là
không đáng, và có nhiều cách tốt hơn để tìm hiểu về con gái thay vì hẹn hò.
Trong hai tuần ghi hình, nhà Stockdale được hoán đổi một người
mẹ tạm thời tên là Lorie Tonkovich. Phong cách nuôi dạy con của Lorie hoàn toàn
đối lập. Cô tin rằng trẻ con cần được trải nghiệm cuộc sống, được tự đưa ra những
lựa chọn nhỏ và tận hưởng những quyền tự do cơ bản. Nhìn thấy hoàn cảnh của những
đứa trẻ nhà Stockdale, Lorie thậm chí đã bật khóc vì thương cảm khi nhận ra
chúng không hề biết mình muốn làm gì nếu có tự do. Cô cố gắng giới thiệu cho
các chàng trai văn hóa tivi và trò chơi điện tử, không phải để kích động nổi loạn,
mà chỉ muốn chúng học cách tiết chế.
Thế nhưng, phản ứng của Jacob đã khiến Lorie thực sự choáng váng. Thay vì tò mò, cậu lập tức hoảng loạn. Jacob chạy thẳng ra ngoài sân và khóc nức nở vì sợ hãi bố mẹ sẽ phát hiện ra. Lorie sau đó chia sẻ lại rằng, Jacob mang một nỗi sợ hãi tột cùng vì tin bản thân sẽ phải chịu những hình phạt khủng khiếp, thậm chí là sự trừng phạt vĩnh viễn ở thế giới bên kia nếu vi phạm các quy tắc đã bị nhồi nhét suốt nhiều năm trời. Kết thúc chương trình, Lorie thẳng thắn nhận xét rằng các con của nhà Stockdale chẳng khác nào những robot được lập trình sẵn.
Thời gian trôi qua, chương trình dần lui vào các bản phát lại,
nhà Stockdale quay về với cuộc sống ẩn dật và khán giả cũng bắt đầu quên lãng họ.
Cho đến ngày 15 tháng 6 năm 2017, tức là 9 năm sau ngày phát sóng, bức màn bình
yên giả tạo đã hoàn toàn sụp đổ.
Cảnh sát thông báo một vụ nổ súng kinh hoàng đã diễn ra ngay
bên trong trang trại nhà Stockdale. Jacob Stockdale, lúc này đã 25 tuổi, đã lạnh
lùng dùng súng bắn chết người mẹ Catherine Stockdale (54 tuổi) và người em trai
James Stockdale (21 tuổi). Sau khi gây án, Jacob đã tự nã súng vào đầu để tự
sát nhưng không chết, trong khi mẹ và em trai cậu đã tử vong tại chỗ. Vào thời
điểm xảy ra vụ việc, người cha Tim Stockdale không có ở nhà, còn hai người con
trai khác đã chuyển ra ở riêng từ trước.
Vụ án đã làm rúng động thị trấn nhỏ ở Ohio và gây sốc cho tất
cả những khán giả từng xem chương trình năm xưa. Người ta không thể tin nổi ban
nhạc Bluegrass luôn tươi cười, gia đình sùng đạo nghiêm cẩn và cậu con trai
nhút nhát từng khóc ngất vì sợ xem tivi ngày nào giờ đây lại là nhân vật chính
của một vụ thảm sát gia đình.
Do chấn thương nghiêm trọng sau khi tự sát hụt, Jacob không
bị truy tố ngay lập tức. Cậu được đưa vào một cơ sở tâm thần và đưa ra lời khai
không có tội vì lý do điên loạn. Vụ án bị đình trệ suốt gần ba năm trời để các
bác sĩ đánh giá năng lực hành vi tâm thần của bị cáo. Cơ quan điều tra cũng
chưa từng công bố một động cơ rõ ràng nào đằng sau tội ác này.
Tai nạn chết người khi ghi hình show Cops (2014)
Tính đến năm 2014, Cops đã phát sóng liên tục suốt
hơn hai thập kỷ, giữ vững vị thế là một trong những chương trình truyền hình thực
tế lâu đời nhất lịch sử nước Mỹ. Sức hút của loạt phim này nằm ở sự chân thực đến
trần trụi. Máy quay theo chân các sĩ quan cảnh sát theo thời gian thực, ghi lại
từ những vụ dừng xe kiểm tra giao thông định kỳ, các cuộc tranh chấp gia đình,
cho đến những chiến dịch đột kích ổ ma túy hay các vụ cướp có vũ trang. Khán giả
được trực tiếp chứng kiến các tình huống nguy hiểm diễn ra ngay trước mắt mà
không có bất kỳ kịch bản nào dàn dựng trước.
Tối thứ Ba, ngày 26 tháng 8 năm 2014, ê-kíp sản xuất của Cops
đang bước vào những ngày làm việc cuối cùng tại thành phố Omaha, tiểu bang
Nebraska sau hai tháng đồng hành cùng lực lượng cảnh sát địa phương. Khoảng 9
giờ 20 phút tối, thám tử Darren Cunningham nhận được thông báo về một vụ cướp
đang diễn ra tại nhà hàng thức ăn nhanh Wendy's ở khu trung tâm. Anh lập tức
yêu cầu chi viện. Chỉ trong vòng vài giây, hai sĩ quan cảnh sát khác đã có mặt
tại hiện trường. Ngồi trên chiếc xe tuần tra lúc đó có hai thành viên của đoàn
làm phim Cops: nhân viên quay phim Michael Lee và kỹ thuật viên âm thanh
Bryce Dion.
Khi các sĩ quan ập vào bên trong nhà hàng Wendy's, ê-kíp
quay phim cũng bám theo sát nút. Hai cảnh sát tiến vào từ cửa chính, trong khi
người còn lại di chuyển vòng ra lối thoát hiểm phía sau. Nghi phạm bên trong là
Cortez Washington, một người đàn ông 32 tuổi đang có vũ khí trong tay. Ban đầu,
Washington có vẻ không chú ý đến sự xuất hiện của lực lượng chức năng. Tình huống
tưởng chừng có thể giải quyết trong hòa bình, nhưng bất ngờ, hắn tiến thẳng về
phía quầy thu ngân.
Ngay khi các sĩ quan hét lớn khẩu lệnh, yêu cầu hắn nằm xuống sàn, Washington không những không chấp hành mà còn rút ra một thứ trông giống khẩu súng ngắn và nổ súng. Các nhân chứng có mặt tại hiện trường kể lại rằng họ thấy phần thân súng giật mạnh và nghe rõ ít nhất hai tiếng nổ chát chúa hướng thẳng về phía cảnh sát. Trong tích tắc, cuộc vây ráp biến thành một trận đấu súng ác liệt. Các sĩ quan lập tức bắn trả để chế ngự nghi phạm. Một người chọn vị trí ẩn nấp gần lối đi vào nhà vệ sinh, trong khi người khác tiến lên dọc theo lối đi sát quầy hàng. Dù liên tiếp trúng đạn, Washington vẫn điên cuồng di chuyển, vừa bắn vừa lao ra phía cửa nhằm tìm đường tẩu thoát. Các sĩ quan buộc phải liên tục nổ súng để ngăn chặn gã tội phạm nguy hiểm trước khi hắn kịp chạy ra đường lớn.
Nhưng ngay trong bầu không khí hỗn loạn đó, bi kịch đã ập đến.
Kỹ thuật viên âm thanh Bryce Dion đã vô tình trúng phải làn đạn từ chính phía cảnh
sát. Vào thời điểm ấy, anh đang đứng ngay gần lối vào, hai tay giơ cao chiếc
micro cần dài (boom mic) để thu lại âm thanh của cuộc đấu súng. Dù có mặc áo chống
đạn, nhưng viên đạn nghiệt ngã lại găm vào phần cơ thể bị hở dưới nách trái của
anh. Bryce Dion đổ gục xuống ngay cạnh đống thiết bị của mình. Cả Dion và nghi
phạm Washington lập tức được đưa đi cấp cứu tại Trung tâm Y tế Đại học
Nebraska. Tuy nhiên, không một ai sống sót. Dion được thông báo đã tử vong ngay
sau khi nhập viện, còn Washington cũng trút hơi thở cuối cùng ở bãi đỗ xe do
dính nhiều vết thương quá nặng.
Sau khi khám nghiệm hiện trường, các điều tra viên xác nhận
một sự thật nghiệt ngã: khẩu súng của Washington không phải là súng quân dụng
thật. Đó chỉ là một khẩu súng bắn đạn nhựa (airsoft) được thiết kế tinh vi giống
hệt súng thật. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc sinh tử diễn ra vỏn vẹn vài giây,
các sĩ quan không có cách nào phân biệt được. Washington vốn là một kẻ có tiền
án dày đặc và đang trong thời gian quản chế tại Missouri sau khi chấp hành một
phần hình phạt tù 7 năm vì tội cướp tài sản. Đáng chú ý, chỉ 20 phút trước khi ập
vào quán Wendy's, bạn gái của hắn — Geneva Aerys, 24 tuổi — đã dùng chính khẩu
súng airsoft này để cướp một cửa hàng pizza Little Caesars, và Washington là
tài xế lái xe tẩu thoát. Vụ cướp tại Wendy's tiếp theo vốn là lượt của
Washington hành sự, còn cô bạn gái sẽ giúp hắn trốn chạy. Khi tiếng súng nổ ra,
Aerys đã nhẫn tâm bỏ mặc người tình và bỏ trốn khỏi hiện trường trước khi bị bắt
giữ sau đó.
Sau cái chết thương tâm của Bryce Dion, anh trai của anh là
Trevor Dion đã đệ đơn kiện thành phố Omaha vì hành vi tắc trách dẫn đến chết
người. Đơn kiện cáo buộc sự phối hợp yếu kém giữa bộ phận tổng đài và các sĩ
quan thực địa, đồng thời lập luận rằng việc cho phép một đoàn làm phim truyền
hình đi theo cảnh sát trong một vụ cướp có vũ trang đang diễn ra là một sự cẩu
thả nghiêm trọng. Khi toàn bộ đoạn video ghi hình được công bố, nó đã ghi lại
toàn bộ diễn biến kinh hoàng tối hôm đó: từ cảnh cảnh sát xông vào nhà hàng, những
tràng súng nổ xối xả đột ngột, cho đến hình ảnh Bryce Dion nằm bất động bên bức
tường. Một chương trình thực tế vốn được tạo ra để tôn vinh công việc của cảnh
sát, trớ trêu thay, lại trở thành thước phim tư liệu ghi lại một sai lầm chết
người đầy cay đắng.
Trò chơi truyền hình tàn nhẫn Who's Your Daddy?
Tình cảm giữa cha mẹ và con cái luôn là một trong những sợi
dây liên kết thiêng liêng nhất của con người. Sợi dây ấy bắt nguồn từ lúc một đứa
trẻ chào đời và ngày càng trở nên bền chặt theo năm tháng. Thế nhưng, điều gì sẽ
xảy ra nếu mối liên kết ấy bị chia cắt ngay từ thuở lọt lòng? Nếu một người con
bị tách khỏi cha mẹ ruột cả một đời người, liệu sợi dây tình thâm đó có còn tồn
tại?
Vào năm 2005, đài truyền hình Fox của Mỹ đã đưa ra một ý tưởng
vô cùng táo bạo để trả lời câu hỏi đó, nhưng cách họ làm lại tạo nên một trong
những làn sóng phẫn nộ lớn nhất lịch sử truyền hình. Họ cho ra mắt một chương
trình thực tế đặc biệt mang tên Who's Your Daddy? (Ai là bố của bạn?).
Nhìn từ bên ngoài, chương trình được khoác lên lớp vỏ bóng bẩy
và sang trọng y hệt một show hẹn hò đình đám như The Bachelor. Định dạng
rất quen thuộc: bối cảnh biệt thự xa hoa, những khung hình lộng lẫy và các vòng
loại trừ gay cấn mỗi tuần. Nhưng thay vì đi tìm tình yêu đích thực, cốt lõi của
chương trình lại khai thác một chủ đề vô cùng nhạy cảm và riêng tư.
Một cô gái trẻ tên là TJ, người từng được nhận nuôi từ khi mới
6 tuần tuổi qua một quỹ phúc lợi và hoàn toàn mù tịt về gốc gác của mình, được
đưa vào căn biệt thự cùng với 8 người đàn ông trung niên. Quy luật của trò chơi
được thiết lập vô cùng nghiệt ngã: trong số 8 người này, chỉ có duy nhất một
người là cha ruột thật sự của cô. 7 người còn lại hoàn toàn là những kẻ mạo
danh được cài vào. Nhiệm vụ của TJ là phải trò chuyện, tiếp xúc và tự mình tìm
ra ai mới là người cha thực sự của mình. Phần thưởng cho lựa chọn chính xác là
100.000 đô la.
Tuy nhiên, điểm tàn nhẫn và điên rồ nhất của show truyền
hình này nằm ở cơ chế tiền thưởng dành cho những kẻ lừa đảo. Nếu TJ đoán sai và
chọn trúng một người cha giả, toàn bộ số tiền 100.000 đô la đó sẽ thuộc về
chính gã đàn ông lừa dối cô. Điều này vô tình tạo ra một động lực vô cùng khủng
khiếp: nó ép 7 người đàn ông kia phải dùng mọi kỹ năng diễn xuất, sự giả tạo và
những lời dối trá ngọt ngào nhất để thao túng tâm lý, khiến cô gái tin rằng họ
chính là người cha ruột thịt mà cô hằng tìm kiếm.
Sự thiếu vắng tình phụ tử và nỗi đau đáu về cội nguồn suốt
nhiều năm của TJ bỗng chốc trở thành thứ nhiên liệu để vận hành cả một chương
trình giải trí. Hàng tuần, những người đàn ông thi nhau dàn dựng những màn thể
hiện tình cảm, những cử chỉ thân mật giả tạo để lấy lòng cô gái.
Trong một phân đoạn đầy cay đắng được lưu truyền trên mạng
xã hội nhiều năm sau đó, một người đàn ông đã nhìn thẳng vào mắt TJ và nói bằng
giọng đầy truyền cảm:
"Bố muốn con biết rằng con được hoài thai trong một tình yêu tuyệt đối. Mẹ con không muốn sự xuất hiện của con là lý do để cuộc hôn nhân của hai người bắt đầu, bởi vì đó là một thời kỳ vô cùng loạn lạc. Lúc đó bố đã quyết định lên đường sang Việt Nam tham chiến. Không ai biết trước điều gì sẽ xảy ra, và mẹ con thì không thể tự mình nuôi nấng con được. Vì vậy, bà ấy đã đưa ra quyết định đó và bố đành phải chấp nhận. Hãy tin bố, không một ngày nào trôi qua mà bố không nghĩ về con và hối hận vì những gì chúng ta đã làm."
Nghe những lời ruột gan đó, cô gái tội nghiệp hoàn toàn vỡ vụn
và bật khóc nức nở trong hạnh phúc. Đó chính là khoảnh khắc đắt giá mà những
nhà làm phim thực tế luôn thèm khát. Nhưng sự thật sau đó lại là một cái tát
đau đớn: người đàn ông vừa lấy đi những giọt nước mắt thiêng liêng kia chỉ là một
diễn viên đang cố gắng lừa cô để giật giải thưởng.
Ngay sau khi tập đầu tiên lên sóng, các tổ chức bảo vệ quyền
lợi người nhận nuôi và các quỹ từ thiện đã đồng loạt lên tiếng lên án chương
trình một cách dữ dội. Họ lập luận rằng việc biến hành trình tìm kiếm người
thân đầy đau đớn và riêng tư của một đứa trẻ thành một trò tiêu khiển rẻ tiền,
kết hợp với sự thao túng tiền bạc và lừa dối cảm xúc, là một hành vi vô đạo đức.
Làn sóng tẩy chay từ công chúng dâng cao nhanh chóng đến mức
đài Fox buộc phải âm thầm khai tử chương trình ngay lập tức. 5 tập phim còn lại
dù đã được quay xong hoàn toàn nhưng mãi mãi không bao giờ được xuất hiện trên
kênh chính, mà bị đẩy sang một kênh phụ ít người xem với lượng quảng cáo gần
như bằng không.
Cuộc thử nghiệm tàn nhẫn mang tên Who's Your Daddy?
đã khép lại một cách chóng vánh, nhưng những câu hỏi về ranh giới đạo đức của
ngành truyền hình thực tế thì vẫn luôn còn đó. Nó là một minh chứng rõ ràng cho
thấy, khi truyền hình thực tế bất chấp tất cả để đổi lấy tỷ suất người xem, thứ
bị chà đạp đầu tiên chính là những giá trị nhân văn và tổn thương sâu kín nhất
của con người.
Vụ án mạng Megan Wants a Millionaire (2009)
Vào năm 2009, kênh truyền hình VH1 của Mỹ đang đứng trên đỉnh
cao thành công của kỷ nguyên truyền hình thực tế. Những chương trình ngập tràn
sự xa hoa, kịch tính và thị phi liên tục thống trị bảng xếp hạng tỷ suất người
xem. Nối tiếp đà bùng nổ đó, họ cho ra mắt một loạt phim mới được xây dựng hoàn
toàn xung quanh tiền tài và nhan sắc mang tên Megan Wants a Millionaire
(Megan muốn lấy triệu phú).
Ý tưởng của chương trình vô cùng thẳng thắn và thực dụng.
Megan Hauserman, một cựu thí sinh nổi tiếng trước đó, từng tuyên bố cô không chỉ
cần tình yêu, mà mục tiêu lớn nhất là phải cưới được đại gia. Đài VH1 ngay lập
tức biến câu nói này thành một cuộc thi. Họ tuyển chọn 17 người đàn ông giàu
có, những kẻ tự nhận sở hữu khối tài sản ròng ít nhất 1 triệu đô la, để cùng cạnh
tranh giành lấy trái tim của người đẹp. Thế nhưng, chương trình đầy hứa hẹn này
chỉ kịp phát sóng vỏn vẹn 3 tập phim trước khi một tội ác man rợ bị phanh phui
ngoài đời thực, xóa sổ nó vĩnh viễn.
Ngày 15 tháng 8 năm 2009, một chiếc vali vô chủ được tìm thấy bên trong thùng rác công cộng tại Buena Park, bang California. Khi mở chiếc vali ra, người ta kinh hoàng phát hiện thi thể của một phụ nữ 28 tuổi. Nạn nhân là Jasmine Fiore, một người mẫu áo tắm vừa mới chuyển từ Las Vegas đến Los Angeles để phát triển sự nghiệp. Tình trạng thi thể bị hủy hoại một cách tàn nhẫn và dã man khi toàn bộ ngón tay và răng của cô đã bị kẻ thủ ác nhổ sạch nhằm xóa dấu vết căn cước. Cô bị siết cổ đến chết trước khi bị nhét vào vali rồi vứt bỏ. Các nhà điều tra đã phải chật vật tìm kiếm danh tính nạn nhân cho đến khi họ quét được mã số sê-ri trên túi ngực silicon của cô. Cái tên hiện lên trong hồ sơ y tế chính là Jasmine Fiore, người vừa được báo mất tích chỉ vài giờ trước đó.
Ngay lập tức, cuộc điều tra hướng sự chú ý vào một cái tên
quen thuộc: Ryan Jenkins. Hắn chính là một trong những thí sinh nổi bật của
show Megan Wants a Millionaire, người luôn tự giới thiệu mình là một nhà
đầu tư bất động sản vô cùng thành đạt.
Điều mà khán giả truyền hình không hề hay biết là ngay sau khi bị loại khỏi chương trình, Jenkins đã tình cờ gặp gỡ Jasmine Fiore tại Las Vegas. Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, họ đã nhanh chóng kết hôn. Nhưng cuộc hôn nhân này là một chuỗi ngày đen tối. Các báo cáo sau này tiết lộ giữa hai người liên tục xảy ra những trận cãi vã nảy lửa, những cơn ghen tuông bệnh hoạn và cả những hành vi bạo lực nghiêm trọng. Cặp đôi đã nhiều lần ly thân rồi lại tái hợp trong một khoảng thời gian ngắn.
Ngày 14 tháng 8 năm 2009, cặp đôi cùng check-in vào khách sạn
L'Auberge Del Mar ở San Diego để tham gia một giải đấu poker từ thiện. Camera
an ninh đã ghi lại hình ảnh hai người cùng rời khách sạn vào khoảng 2 giờ 30
phút sáng và sau đó xuất hiện tại một hộp đêm ở trung tâm thành phố. Tuy nhiên,
đến khoảng 4 giờ 30 phút sáng, Jenkins quay trở lại khách sạn một mình. Kể từ
khoảnh khắc đó, không ai còn nhìn thấy Jasmine Fiore còn sống nữa.
Sáng hôm sau, Jenkins âm thầm trả phòng. Đến tối cùng ngày,
hắn chủ động gọi điện báo cảnh sát rằng Fiore đã mất tích, dựng lên câu chuyện
cô ra ngoài chạy việc vặt và không thấy trở về.
Ngày 18 tháng 8, khi thi thể của Fiore chính thức được xác
nhận, đài VH1 đã có động thái phản ứng cực kỳ nhanh chóng. Ngày 19 tháng 8, họ
lẳng lặng rút Megan Wants a Millionaire ra khỏi lịch phát sóng. Đến ngày
20 tháng 8, khi Jenkins chính thức bị văn phòng công tố cáo buộc tội danh giết
hại Jasmine Fiore, chương trình này bị xóa sổ hoàn toàn. Mọi hình ảnh, bài viết
và thông tin liên quan đến show diễn đều bị gỡ bỏ sạch sẽ khỏi trang web của
VH1. Thậm chí, một chương trình thực tế khác mà Jenkins đã tham gia ghi hình
xong từ trước là I Love Money 3 cũng bị hủy lịch chiếu và mãi mãi bị
niêm phong trong kho lưu trữ.
Một cuộc truy quét trên quy mô toàn quốc được triển khai.
Jenkins điên cuồng trốn chạy khỏi Los Angeles, quay lại Nevada để lấy chiếc du
thuyền tốc cao của mình rồi hướng thẳng lên phía Bắc. Cảnh sát sau đó tìm thấy
chiếc xe BMW của hắn bị bỏ lại gần một bến cảng ở Blaine, bang Washington, khi
động cơ xe vẫn còn ấm. Nhà chức trách tin rằng hắn đã vượt biên trái phép vào
Canada bằng đường thủy.
Ngày 20 tháng 8, Jenkins dùng tên giả để thuê phòng tại nhà nghỉ Thunderbird ở Hope, vùng British Columbia, Canada. Người quản lý nhà nghỉ cho biết trông hắn vô cùng kiệt quệ, tàn tạ và khác hẳn với vẻ bảnh bao, bóng bẩy trên truyền hình. Ba ngày sau, khi không thấy khách ra ngoài, quản lý mở cửa bước vào và phát hiện Ryan Jenkins đã treo cổ tự sát, kết thúc cuộc đời của kẻ sát nhân trước khi công lý kịp phán xét.
Sau cái chết của Jenkins, cha của hắn đã lên tiếng đổ lỗi
cho môi trường khắc nghiệt của Hollywood và mối quan hệ độc hại với cô người mẫu
đã hủy hoại đứa con trai vốn "ngoan ngoãn, ngọt ngào" của ông. Thế
nhưng, các cuộc điều tra chuyên sâu sau đó đã bóc trần một sự thật hoàn toàn
trái ngược: Jenkins đã có một quá khứ bạo lực được ghi chép đầy đủ trong hồ sơ
của cảnh sát. Năm 2007, hắn từng bị kết án vì tội hành hung. Đầu năm 2009, ngay
trước khi tham gia show truyền hình, hắn cũng đã bị bắt giữ tại Las Vegas vì
hành vi bạo hành chính Jasmine Fiore.
Điều đáng phẫn nộ là tất cả những tiền án này đã hoàn toàn bị
bỏ qua trong quá trình tuyển chọn diễn viên. Cả đài VH1 và công ty sản xuất 51
Minds đã cẩu thả đến mức không thèm thực hiện một cuộc kiểm tra lý lịch tội phạm
cơ bản nào đối với các thí sinh.
Đăng nhận xét