Ký ức đen tối: 6 Tựa Game Flash thời Y8/GameVui gây sang chấn tâm lý tuổi thơ

Bùm! Màn hình yên bình lập tiếp bị xé toạc bởi một khuôn mặt quỷ biến dạng, đi kèm một tiếng thét chói tai đến mức muốn nổ tung màng nhĩ. Sự tương phản tàn nhẫn giữa lối chơi cực kỳ chậm rãi, im ắng trước đó với sự xuất hiện đột ngột này chính là thứ vũ khí tối thượng hạ gục bất kỳ ai.

Bạn có biết khuôn mặt đó là ai không? Đó là tạo hình bị quỷ ám của nhân vật Regan MacNeil trong bộ phim kinh dị huyền thoại The Exorcist, được chỉnh sửa méo mó đi. Còn tiếng thét kia có tên là shriek.wav, được lấy từ một thư viện âm thanh cũ. Thời đó, tựa game này phát tán như một loại virus thông qua email hoặc các đường link Yahoo. Chúng ta gửi cho bạn bè với lời thách thức: "Đố mày chơi qua được màn 3 đấy!". Để rồi nhận lại là những tiếng khóc thét, những chiếc tai nghe bị vứt chỏng chơ, hay thậm chí là một cú đấm thẳng vào màn hình máy tính của những nạn nhân xấu số.


Save the Bunny

Nếu như The Maze Game tấn công bạn bằng sự giật mình, thì tựa game thứ hai này lại gặm nhấm tâm trí bạn bằng một sự kỳ lạ - một sự ung dung, khó chịu đến rợn người. Tựa game mang tên: Save the Bunny (Hãy cứu lấy chú thỏ).

Nhìn vào cái tên và đồ họa ban đầu, ai cũng nghĩ đây là một trò chơi chăm sóc thú cưng nhẹ nhàng dành cho trẻ em. Bạn được giới thiệu với một chú thỏ nhồi bông rất đáng yêu tên là Fred. Game không hề có nhạc nền, chỉ có những âm thanh lâm sàng, lạnh lẽo của phòng thí nghiệm. Nhưng chỉ vài giây sau, nụ cười trên môi bạn sẽ tắt ngấm. Chú thỏ Fred bất ngờ trợn mắt, nghẹt thở và gục ngã ngay trước mắt bạn. Trò chơi hiện lên dòng chữ lạnh lùng: "Bạn cần phải cứu nó".

Từ đây, một chuỗi các thủ thuật y tế đầy quái dị bắt đầu. Đầu tiên, bạn phải dùng máy kích tim để giật điện chú thỏ. Tiếng dòng điện xèo xèo vang lên trong không gian tĩnh mịch. Tiếp theo, game yêu cầu bạn lấy dao cạo sạch lông bụng của Fred, để lộ ra những chi tiết dị hợm, như một hình xăm chữ "Mom" trên da thịt nó.

Sự kinh tởm đẩy lên đỉnh điểm khi bạn phải cầm dao mổ, rạch bụng chú thỏ ra. Bên trong không phải là bông gòn, mà là một khoang tối tăm. Bạn dùng kẹp gắp ra nguyên nhân khiến nó nghẹt thở: một con trỏ chuột máy tính đẫm máu. Sau khi khâu vết thương, bạn phải cho nó uống một viên thuốc có nhãn "10mg". Trò chơi kết thúc với cảnh chú thỏ Fred từ từ bay lên trời với thông điệp: "10mg enlightens" (10mg giúp khai sáng).

Sự đáng sợ của Save the Bunny nằm ở sự đối lập tàn nhẫn. Nó dùng vỏ bọc của một trò chơi trẻ con để bắt những đứa trẻ thực hiện một ca phẫu thuật đầy tính bạo lực và nhuốm màu sắc ẩn dụ về chất kích thích y tế. Nó không làm bạn giật mình, nhưng nó để lại một cảm giác ghê tởm, rợn tóc gáy kéo dài rất lâu sau khi tắt máy.


The House (2005)

Năm 2005, một nhà phát triển game người Malaysia đã cho ra mắt một tác phẩm mà cho đến nay, nó vẫn được tôn vinh là một trong những tượng đài kinh dị xuất sắc nhất thế giới Flash Game. Đó chính là The House (Ngôi Nhà).

Cốt truyện của game bắt đầu bằng một dòng chữ ngắn gọn nhưng đủ làm bạn nổi da gà: Vào năm 1980, một gia đình bốn người đã được tìm thấy đã chết bên trong ngôi nhà của họ dưới những tình huống cực kỳ bí ẩn. Kể từ đó, ngôi nhà bị bỏ hoang và bị đồn đại là bị nguyền rủa. Bạn sẽ vào vai một kẻ tò mò, bước chân vào ngôi nhà đó để tìm hiểu sự thật.

The House thuộc thể loại point-and-click (tìm đường bằng cách click chuột). Bạn sẽ lần lượt đi qua các căn phòng: Phòng khách, Phòng ngủ, Phòng tắm... Ở mỗi phòng, bạn phải click vào các đồ vật như chiếc ghế, bức tranh, hay cái tủ để tìm manh mối. Ban đầu, mọi thứ im lìm. Nhưng càng click nhiều, ngôi nhà càng "phản hồi" lại bạn một cách đáng sợ.

Một cái vòi nước bỗng nhiên tự bật ra và chảy ra máu. Chiếc đèn trần tự động đung đưa dữ dội. Đôi khi, ở góc màn hình, bạn sẽ thấy bóng một đứa trẻ lướt qua rất nhanh. Điều thiên tài của tựa game này là âm thanh. Cứ mỗi lần bạn tương tác, tiếng nhịp tim của nhân vật chính lại đập nhanh hơn, to hơn: thình thịch, thình thịch... Nó đồng bộ hoàn toàn với nhịp tim ngoài đời của chính người chơi, đẩy sự căng thẳng lên đến tột độ.

Bầu không khí ngột ngạt đó cứ tích tụ, tích tụ, để rồi ở cuối mỗi căn phòng, trò chơi sẽ tung ra một cú jump scare trực diện. Đáng sợ nhất là khuôn mặt một người phụ nữ ma quái hiện lên chiếm trọn màn hình, kèm theo tiếng thét của một Banshee – nữ thần báo tử trong thần thoại. The House đã chứng minh một điều: Không cần đồ họa 3D khủng, không cần công nghệ CGI đắt tiền, chỉ với hai màu đen trắng, âm thanh xuất sắc và một nhịp độ dồn dập, nó đã trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng của hàng triệu game thủ thời bấy giờ.


Where's Waldo?

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng biết đến bộ truyện tranh nổi tiếng Where's Waldo? (Waldo ở đâu?), nơi chúng ta phải căng mắt tìm kiếm một anh chàng mặc áo sọc đỏ trắng giữa một đám đông hỗn loạn. Đó là một trò chơi rèn luyện trí não vô hại và vui vẻ. Cho đến tháng 7 năm 2002, khi một phiên bản Flash Game của nó xuất hiện trên mạng.

Khi bạn bấm "Play", trò chơi hiện ra một khung cảnh rạp xiếc rực rỡ sắc màu. Tiếng nhạc hành khúc vui nhộn vang lên, tiếng khán giả xôn xao, mọi thứ tạo nên một bầu không khí cực kỳ lễ hội và an toàn. Game đưa ra nhiệm vụ: Hãy tìm Waldo trong vòng 30 giây.

Vì bức tranh rất nhỏ và các chi tiết thì quá nhiều, người chơi bắt đầu có xu hướng: rướn người lên phía trước, dí sát mắt vào màn hình máy tính, nheo mắt lại và quét qua từng pixel để tìm anh chàng áo sọc. Đúng lúc bạn đang tập trung cao độ nhất, khi mắt bạn chỉ cách màn hình có vài centimet...

RẦM! Nhạc xiếc tắt phụt. Thay vào đó là một khuôn mặt quỷ màu xám xịt với đôi mắt trợn trừng đỏ ngầu hiện ra, cùng một tiếng hét kinh hoàng được lấy từ tựa game Mortal Kombat 2. Khuôn mặt đó chính là ác quỷ Pazuzu trong phim The Exorcist.

Đây chính là định nghĩa chuẩn mực của một "Screamer" thời kỳ đầu Internet. Nó nhắm thẳng vào sự mất cảnh giác của người chơi. Việc bắt người chơi tập trung thị giác vào một điểm nhỏ, rồi phá vỡ nó bằng một hình ảnh bạo lực thị giác ở khoảng cách gần là một đòn tấn công tâm lý cực kỳ độc ác. Nó khiến cho nhiều đứa trẻ thời đó sợ luôn cả bộ truyện tranh gốc, và hình thành một thói quen cố hữu: luôn dè chừng với bất kỳ trò chơi "tìm điểm khác nhau" hay "tìm đồ vật" nào trên mạng.


The Ugly (2005)

Khác với những tựa game ma quỷ tâm linh phía trên, The Ugly, ra mắt vào năm 2005, lại khai thác một khía cạnh đáng sợ hơn rất nhiều: Nỗi sợ đến từ con người và những thực tế tàn nhẫn.

In game, bạn vào vai một cô bé tiểu học vừa tan trường trở về nhà. Nhưng ngay khi bước đến cửa, bạn nhận ra có điều gì đó không ổn. Cánh cửa trước vốn luôn khóa chặt nay lại mở toang. Bước vào trong, ngôi nhà im lặng một cách đáng sợ. Không có tiếng của bố, không có tiếng của mẹ. Chỉ có những dấu vết xáo trộn nhỏ trên sàn nhà.

Bạn bắt đầu đi tìm bố mẹ mình bằng cách kiểm tra các căn phòng. Ở mỗi đồ vật bạn chạm vào, trò chơi không đưa ra lời giải thích, mà chỉ hiện lên một câu hỏi ngắn gọn: YES hoặc NO (Có hoặc Không). Bạn bị buộc phải đưa ra những quyết định sinh tử mà không hề biết hậu quả của nó là gì.

Rồi sự thật dần hé lộ qua những mảnh giấy, những vết máu phong tỏa. Một tên tội phạm khét tiếng vừa trốn ngục, một kẻ sát nhân biến thái với biệt danh "The Ugly" (Kẻ Xấu Xí) - tên thật là Donald Dempsey - đang ở ngay trong căn nhà của bạn. Hắn đã xử lý bố mẹ bạn, và giờ, hắn đang nấp đâu đó trong bóng tối để chờ bạn.

Điểm gây sang chấn tâm lý của The Ugly không nằm ở jump scare, mà nằm ở đồ họa vẽ tay thô sơ nhưng đầy méo mó, tạo cảm giác như một bộ phim tài liệu tội phạm phá án. Nhịp game chậm rãi đến nghẹt thở, và cảm giác bất lực của một đứa trẻ khi nhận ra mình đang kẹt chung một mái nhà với một con quỷ đội lốt người. Kết thúc của game, dù bạn chọn thế nào, cũng đều để lại một sự ám ảnh, một cảm giác lạnh sống lưng về sự an toàn trong chính ngôi nhà của mình.


Hotel 626 (2008)

Tựa game cuối cùng trong danh sách ngày hôm nay không chỉ là một trò chơi Flash, nó là một "trải nghiệm kinh dị trình duyệt" ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, ra mắt vào năm 2008: Hotel 626.

Ngay từ điều kiện để chơi game đã thấy sự dị biệt: Bạn chỉ có thể truy cập vào trang web này vào ban đêm, từ 6 giờ tối đến 6 giờ sáng hôm sau (tương ứng với cái tên 626). Nếu vào ban ngày, trang web sẽ hiển thị một dòng chữ thông báo khách sạn đã đóng cửa.

Khi bước vào Hotel 626, bạn tỉnh dậy trong một khách sạn điên loạn với góc nhìn thứ nhất, nhưng thay vì đồ họa hoạt hình, game sử dụng toàn bộ là phim do người thật đóng (live-action). Điều này khiến độ chân thực tăng lên gấp trăm lần. Chưa dừng lại ở đó, game yêu cầu bạn cấp quyền truy cập vào Microphone và Webcam của máy tính.

Ở một phân cảnh, bạn bị nhốt trong phòng với một đứa trẻ quỷ ám. Bạn buộc phải ghé sát vào micro và... hát ru một giai điệu nhẹ nhàng để giữ cho thanh đo trạng thái của đứa bé ở mức an toàn. Nếu bạn hát quá to, hoặc im lặng quá lâu, con quỷ sẽ lao thẳng vào màn hình để xé xác bạn. Webcam sẽ bí mật chụp lại khoảnh khắc gương mặt hoảng sợ của bạn lúc đó và dán nó lên những bức tường trong hành lang game ở các màn sau.

Kinh khủng hơn, nếu bạn ở Mỹ, game sẽ yêu cầu bạn nhập số điện thoại. Chỉ vài phút sau, điện thoại bàn hoặc di động ngoài đời của bạn sẽ đổ chuông. Khi bắt máy, một giọng nói thì thầm rùng rợn sẽ vang lên từ đầu dây bên kia, đưa ra chỉ dẫn để bạn trốn thoát khỏi căn phòng tiếp theo trong game. Ranh giới giữa thế giới ảo và đời thực hoàn toàn bị xóa nhòa.

Nhưng bạn có biết điều điên rồ nhất là gì không? Hotel 626 không phải là một dự án phim kinh dị độc lập. Nó thực chất là một chiến dịch marketing của... hãng bánh snack Doritos! Họ tạo ra trò chơi này dưới một studio giả tên là Snack Strong Productions như một chiêu trò Halloween để quảng bá việc hồi sinh hai hương vị bim bim cũ. Trong suốt trò chơi, không hề có một chữ "Doritos" hay gói bánh nào xuất hiện. Họ tập trung hoàn toàn vào việc tạo ra một nỗi sợ hãi tột cùng để người chơi không bao giờ quên được. Và rõ ràng, họ đã thành công vang dội, để lại một huyền thoại kinh dị mà thế hệ học sinh thời đó mãi mãi khắc cốt ghi tâm.


KẾT BÀI

Năm 2020, Adobe Flash Player chính thức bị khai tử, kéo theo sự ra đi của hàng triệu tựa game Flash trên toàn thế giới. Những trang web cũ giờ chỉ còn là hoài niệm, và những tựa game gieo rắc nỗi sợ hãi năm xưa nay cũng chỉ còn sống lại qua những video tư liệu như thế này.

Dù chúng đã từng khiến chúng ta giật bắn mình, khóc thét hay mất ngủ, nhưng không thể phủ nhận rằng, chúng là một phần không thể thiếu cấu thành nên một thời kỳ Internet hoang dã, tự do và đầy sáng tạo của những năm 2000.

Trong số 6 tựa game mình vừa kể trên, đâu là cái tên đã từng 'gặt hái' linh hồn của bạn trong quá khứ? Hoặc còn tựa game Flash kinh dị nào khác mà mình bỏ sót không? Hãy để lại ý kiến dưới phần bình luận của haitenpasta nhé.

Đăng nhận xét

Post a Comment (0)

Mới hơn Cũ hơn